Hai ngày nữa trôi qua, "kỳ phát tình" của Thôi Hành Không dường như cũng đã qua đi, dần dần không còn phát tác nữa.
Y khôi phục lại dáng vẻ nho nhã lịch thiệp, ngồi ngay ngắn trong toa xe. Sắc mặt tuy vẫn nhợt nhạt, nhưng mi tâm đã lộ ra vài phần ung dung.
Trần Cảnh vừa đánh xe vừa bĩu môi:
"Ta thấy ngươi không đi tai họa người khác thì cũng có sao đâu? Còn tưởng ngươi mắc cái bệnh không làm chuyện đó thì sẽ chết cơ đấy."




